Ở mức nguyên tử, các electron đẩy nhau bằng lực điện từ, nên các hạt không bao giờ chạm.

Nhưng chúng ta không phải là electron. Đối với mình, vật tồn tại khi nó có tính chất riêng của nó, bền nhất định trong chiều thời gian.

Electron tồn tại vì nó có tập hợp tính chất của electron như: điện tích âm: −1.602 × 10⁻¹⁹ coulomb; Khối lượng (Rest mass) ≈ 9.11 × 10⁻³¹ ; Spin = 1/2 (fermion)… và tập hợp tính chất này tồn tại bền trong chiều thời gian. Nếu 1 electron bị đập cho tan nát, thì các tính chất này mất đi và do đó electron cũng biến mất!

Thông qua cơ chế Emergence (tính trồi lên): khi 2 hay nhiêu vật tương tác, nó tạo ra vật mới có tính chất mới tuỳ vào cách tương tác của thành phần (tính chất mới này có thể tác động lại thành phần).

Như vậy, chúng ta được tạo nên từ electron nhưng không phải electron vì chúng ta có tính chất không thời gian (spacetime properties) khác với electron. Nó giống như chúng ta được tạo nên từ tế bào, nhưng không phải tế bào. Cần nhắc lại, vật chính là tập hợp tính chất của nó trong không thời gian.

Một ngôi nhà cũng có spacetime properties của nó. Và dĩ nhiên là chúng ta có thể chạm vào ngôi nhà. Ngôi nhà và con người là hai vật, có tính chất (khác với tính chất electron) mà khiến chúng có thể chạm vào nhau, có như thế con người mới xây dựng hoặc phá huỷ được căn nhà!

Sâu hơn, thì bằng chứng cho sự chạm này có thật đó chính là quale (chạm), quale (số nhiều: qualia) là thứ duy nhất mà chúng ta biết được một cách trực tiếp. Quale chạm không phải là ảo giác, mà chúng luôn xuất hiện mỗi khi ta chạm. Nếu nó xuất hiện, đồng nghĩa với tính chất “chạm” tồn tại; vì đối với mình tính chất (properties) và cảm giác (qualia) là một thứ, properties được nhìn thấy từ bên ngoài, còn qualia là “sự nhìn thấy” từ bên trong vật. Mình còn có một mô hình cho việc này gọi là QPI. Quale chạm có thật => tính chất chạm có thật => sự chạm đó có thật.

Vật vĩ mô không là electron!

Cơ chế Emergence giúp liên tục tạo ra vật mới trong không thời gian, và tính chất của electron khác với mọi vật khác nên không thể áp dụng tính chất đẩy nhau của nó cho mọi vật khác. Điều hiển nhiên, là các vật vĩ mô có thể chạm nhau vì chúng không luôn luôn đẩy nhau như electron!

Nếu định nghĩa sự chạm là khi khoảng cách giữa hai vật (giữa cấu trúc không thời gian của 2 vật) bằng không, thì khi bạn ở trong một căn nhà, khoảng cách giữa bạn và căn nhà đã bằng không rồi!

Lựu Hoàng Điệp


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *